ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 108


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 04/12/2016

chunhat4122016Số giấy tờ, tài sản mà ông Trần Văn Cống kêu tôi làm đơn xin lại mà tôi nhất định không chịu làm đơn có nguyên nhân là ngày 23 Tháng Ba năm 2010 bọn an ninh công an thành phố HCM (PA35), gồm các tên Trần Tiến Tùng, Nguyễn Minh Hải, Nguyễn Văn Vinh (Vinh răng vàng), Nguyễn Minh Thắng, Trương Văn Hổ… nhưng núp bóng dưới chiếc mặt nạ công an phường 25 quận Bình Thạnh đã xông vào nhà số 674/19/9 đường Xô Viết Nghệ Tỉnh, phường 25, quận Bình Thạnh bắt cóc tôi và giam giữ tại số 4 Phan Đăng Lưu, tức trụ sở cơ quan an ninh điều tra hết ba ngày (đến hơn 21 giờ ngày 26 Tháng Ba năm 2010) mà không có bất cứ một lệnh bắt nào.

Trong ba ngày bị bắt cóc này, tôi cũng đã tuyệt thực để phản đối hành vi xã hội đen của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Sau này tôi mới biết vợ chồng bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ và ông Lê Kiêm Toàn (chủ nhà) câu kết với công an hãm hại tôi, nhưng âm mưu đen tối của họ bị thất bại.

Tài sản tôi bị cướp trong ngày 23 Tháng Ba năm 2010 gồm:

1- Bằng tốt nghiệp cử nhân luật;
2- Bằng tốt nghiệp cao cấp lý luận chính trị;
3- Bằng tốt nghiệp phổ thông trung học;
4- Bằng tốt nghiệp khóa đào tạo luật sư;
5- Chứng chỉ A ngoại ngữ;
6- Chứng chỉ A tin học;
7- Chứng chỉ tốt nghiệp tin học đề án 112 của chính phủ;
8- Chứng chỉ tốt nghiệp lớp phục vụ nhà hàng khách sạn;
9- Giấy chứng nhận an ninh nhân dân;
10- Giấy chứng nhận hội thẩm nhân dân tòa án tỉnh Bạc Liêu;
11- Giấy chứng nhận giải Nhì của báo Tuổi Trẻ;
12- Giấy chứng nhận lớp tập huấn nghiệp vụ báo chí của Hội Nhà Báo tỉnh Bạc Liêu;
13- Thẻ đảng viên;
14- Thẻ hội viên Hội Luật Gia Việt Nam;
15- Các loại quyết định bổ nhiệm cán bộ, nâng cấp hàm + lương, quyết định chuyển công tác;
16- Biên bản tạm giữ đồ vật tài sản của tôi mà công an chiếm đoạt hồi tôi còn ở bên Gò Vấp, trong đó ghi rõ chúng mượn xem của tôi một bộ computer và cái máy chụp ảnh hiệu Canon PowerShot SD 790 (màn hình rộng 3 inch, trị giá sáu trăm đô la) trong hai giờ đồng hồ, sau đó lật lọng cướp luôn không trả;
17- Một cái camera mini;
18- Một cuốn sổ bảo hiểm xã hội trị giá tiền chưa rút khoảng mười lăm triệu đồng;
19- Hai ngàn năm trăm đô la tiền mặt;
20- Một cái túi xách du lịch, trong đó có khoảng từ năm đến sáu trăm ngàn tiền Việt, hai tờ một trăm đô la, một máy ảnh Canon PowerShot A480 mới mua trị giá bốn trăm đô la, hai điện thoại di động (Nokia và Sony Ericsson), một cái USB dung lượng 1Gb, một đầu đọc thẻ nhớ, một cuốn sổ tay nhỏ, một cuốn lịch túi Công Giáo, một cây bút bi màu đen, một túi nhỏ dây cột tóc.
21- Bản chính mấy trăm tờ giấy mời của công an quận Gò Vấp, an ninh điều tra thành phố (PA24), cục an ninh điều tra (A24);
22- Ba bộ lý lịch cá nhân (bản gốc), mỗi bộ sáu trang, có dán ảnh, có đóng dấu giáp lai và xác nhận của cơ quan cũ là Sở Thương Mại-Du Lịch Bạc Liêu;
23- Hai bức ảnh Thánh đã làm phép (một ảnh Thánh Tâm Chúa Jesu, một ảnh Đức Mẹ Sầu Bi).

Đến ngày 12 Tháng Mười Hai năm 2012, tôi nhận được “Giấy triệu tập bị cáo bị tạm giam” số 13514 của tòa phúc thẩm tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hồ Chí Minh, trong đó ghi rõ ngày giờ xét xử phúc thẩm là 7 giờ 30 phút ngày 28 Tháng Mười Hai năm 2012, tức là còn năm ngày nữa xét xử phúc thẩm vụ án của tôi, nhưng tôi vẫn chưa thấy luật sư nào đến trại Chí Hòa gặp tôi. Trong phần biên bản tống đạt giấy triệu tập gởi trả lại tòa án, tôi ghi luôn vào đó câu: “Tôi đã yêu cầu Luật Sư Nguyễn Thanh Lương và Nguyễn Quốc Đạt bào chữa cho tôi trong hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm. Đến thời điểm hiện nay tôi chưa gặp Luật Sư Đạt và Luật Sư Lương. Vì vậy tôi đề nghị hoãn phiên tòa phúc thẩm ngày 28 Tháng Mười Hai năm 2012”.

Lập tức, tôi đòi trưởng khu Trung Tá Trần Văn Luân đưa giấy viết tôi viết đơn xin hoãn phiên tòa với lý do tôi đã yêu cầu luật sư nhưng vẫn chưa thấy luật sư đến gặp tôi.

Qua hôm sau, Trần Văn Luân mới kêu tôi ra đưa giấy viết nói tôi viết đơn yêu cầu luật sư. Tôi trả lời ông ta:

– Tôi đã viết đơn yêu cầu Luật Sư Nguyễn Quốc Đạt và Nguyễn Thanh Lương bào chữa cho tôi cả hai cấp sơ thẩm và phúc thẩm rồi, bây giờ tôi không viết lại đơn yêu cầu luật sư nữa mà chỉ viết đơn đề nghị hoãn phiên tòa. Vì ngày 28 Tháng Mười Hai xét xử mà hôm chưa được gặp luật sư là tôi bị tước đoạt quyền bào chữa, tôi không đồng ý. Nếu cản trở tôi gặp luật sư thì ra tòa tôi tố cáo tại tòa.

Nói xong, tôi kéo ghế ngồi xuống viết đơn đề nghị hoãn phiên tòa. Trần Văn Luân ngồi chờ cho đến khi tôi viết xong, nhận đơn rồi cố thuyết phục tôi viết thêm đơn yêu cầu luật sư. Tôi biết bọn chúng muốn tôi viết đơn yêu cầu luật sư mới mà không sử dụng đơn cũ tôi đã viết từ trước, rồi sẽ viện lý do bị cáo yêu cầu luật sư trễ để bác bỏ. Thiệt là mưu ma chước quỷ một cách ngu xuẩn.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s