ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 14


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 23/12/2015

img_02532-3– Thôi chị nói chuyện khác đi.- Ông Cống nói.

Tôi lại nói gằn lớn tiếng hơn:

– Tôi chưa nói hết. Chuyện quyết định phạt ấy tôi nói chưa xong, giờ nói tiếp nè. Anh làm điều tra thì anh phải biết cho rõ ngọn nguồn. Trách nhiệm anh phải nghe tôi nói. Anh nói vậy mà nghe được à? Cái quan trọng không phải là năm chục ngàn, tôi đi làm từ thiện bỏ ra một lúc vài trăm đô Mỹ quyên góp, năm mươi ngàn đồng Việt Nam là cái đinh gì. Nhưng đây là danh dự cá nhân tôi, tôi nhận là có tiền sự hành vi gây rối hóa ra tôi là hạng lưu manh côn đồ à? Giở thủ đoạn bôi bẩn danh dự nhân phẩm tôi à? Bảo với lãnh đạo của anh là tôi nhắn họ đừng có giở trò bẩn thỉu đê tiện ấy ra với tôi, họ làm chức gì to mặc kệ họ, họ to với anh chớ không phải to với tôi, anh sợ họ chớ tôi không sợ, tôi khinh thường họ. Bảo họ nhìn kỹ mặt tôi đi, tôi là Tạ Phong Tần chớ không phải là Cù Huy Hà Vũ, mấy cái bẫy kiểu bao cao su của họ không ăn nhằm gì với tôi đâu. Anh làm không xong vụ này thì đừng có nói với tôi câu nào nữa.

– Tôi sẽ xác minh lại vụ này. Chị định nhịn ăn đến bao giờ? – Ông Cống hỏi.

– Không biết. Lúc nào tôi thấy ngưng được thì tôi sẽ ngưng. – Tôi nói.

– Chị nóng tính quá. Hôm nay tôi chỉ làm bao nhiêu thôi. Hôm khác tôi sẽ gặp chị tiếp. Thôi chị vô đi. – Ông Cống nói xong đứng dậy gọi một cán bộ trại trẻ đang đứng ngoài, tôi không nhớ người này tên gì: – Cháu đưa chị ấy vào đi.

Tôi đi theo cán bộ này trở vô. Trên đường đi, tôi nói:

– Cán bộ báo giúp tôi là tôi muốn gặp ông Huỳnh Phi Lâm, tôi có việc muốn yêu cầu. – Tôi nói:

– Chuyện gì chị có thể cho tôi biết được không để tôi báo lại? – Người này nói.

– Ðược, cán bộ báo với ông Lâm là cái phòng giam tôi đang ở chật chội quá, phòng đó chỉ đủ chỗ cho hai người ngủ thôi. Từ hôm vào đây đến nay đêm nào tôi cũng phải nằm ngủ dưới cái rãnh, tôi không ngủ được. Hai ngày nay sao không ai phát thuốc cho tôi? – Tôi nói.

– Ðược rồi, chuyện cái phòng để tôi báo lại. Còn thuốc của chị tôi có hỏi bên y tế nói chị không ăn nên không uống thuốc được, uống vô có hại, khi nào chị ăn lại cán bộ Trương Văn Hồng phụ trách y tế sẽ phát thuốc. – Người này nói.

Tôi vào buồng cởi bộ quần áo tù ra rồi ngủ cho đến chiều, nghe tiếng nước chảy mới ngồi dậy tắm giặt. Sau khi con Lan, con Dung ăn cơm chiều xong thì cán bộ trại vào kêu con Dung dọn đồ chuyển phòng. Trong phòng còn lại tôi với con Lan. Con Lan giành nằm phía trong, chiếm luôn phần diện tích trống còn lại bề ngang khoảng bốn tấc để đồ ăn thức uống riêng của nó. Tôi lấy chiếu lên trải nằm phía trên, cạnh cửa ra vào, chỗ nằm của tôi vừa bằng cái chiếu trại giam đưa cho mượn, tức bề ngang khoảng tám tấc, bề dài khoảng một mét sáu. Chiếu mỏng như lưỡi lam và ngắn ngủn, tối nằm phải lấy bao đồ tấn lên phía trên rồi nằm trồi lên, nếu không làm vậy chân đụng mí mùng muỗi nó làm thịt. Bên trên không còn chỗ trống, ca nước uống, đồ dùng cá nhân của tôi vẫn phải để dưới cái rãnh, mà để bên dưới như vậy bụi bên trên nó bay vô, thiệt là mất vệ sinh hết sức, phải lấy cái bọc ni-lông trùm ca nước lại.

Tối đến, tôi đọc một chuỗi kinh rồi giăng mùng chui vô nằm. Bụng đói cồn cào không ngủ được. Tôi coi như đây là cái kiếp nạn của mình. Chúa Jesus ngày xưa cũng bị bắt tù oan, bị đánh đập, bị bỏ đói, hành hạ cho đến chết. Tôi bây giờ chỉ mới bắt tù thôi, chưa có ai đánh đập hay bỏ đói mình, tại mình tự nhịn, cũng chưa có chết, chỉ có vậy tại sao mình không làm được? Không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, làm dở dở ương ương “chọc cứt không nên lỗ” chúng nó sẽ cười cho. Ông Cống này mỗi ngày gặp tôi, nói cái gì ông ta đều phải nhìn vào tờ giấy rồi mới nói, chứng tỏ có thằng ngồi sau chỉ đạo bảo ông ta phải nói như vầy, như vầy, không nói khác được. Khẳng định đó là bọn an ninh, đám mấy thằng Phạm Anh Tuấn, Nguyễn Minh Hải, Trần Tiến Tùng… Chuyện tôi tuyệt thực làm gì chúng nó không biết, tưởng tượng cái mặt gian ác của mấy thằng đó khoái trá khi bắt được tôi bỏ tù, khoái trá nếu tôi không tuyệt thực được mà phải van xin chúng nó là tôi không chịu nổi. Mẹ chúng mày, chúng mày cứ chống mắt mà coi tao có sợ chúng mày không.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch sau này ra tù tôi sẽ viết những cái truyện ngắn nội dung gì đặt tên gì, nhân vật chính là ai, sắp xếp diễn biến câu chuyện như thế nào, đặt tên chung cho quyển sách là gì, v.v… Ðối với bọn đê tiện con A, thằng B, con C… cấu kết với công an hãm hại tôi, tôi sẽ lần lượt cho chúng “lên thớt” hết. Cái gì không có bằng chứng cụ thể thì ta cứ viết thành truyện ngắn, đổi tên nhân vật đi, nhưng ai đọc lên cũng đều biết rằng nhân vật mà tác giả đang nhắc đến là ai ở ngoài đời. Sức mạnh của văn chương là ở chỗ đó, thực là hư, hư là thực, thực thực hưu hư biến ảo không lường. Quyển sách này tôi sẽ đặt cho nó cái tên chung là “Quái vật ở thiên đường.” “Thiên đường” này không phải là Thiên đường của Ðức Chúa Trời, do Thánh Piter đứng giữ cửa lên xuống, mà là “Thiên đường xã hội chủ nghĩa,” chỉ có cái loại “thiên đường” quái vật ấy mới sản sinh ra những loại người quái vật như vậy. Tôi cứ nằm suy tính như vậy, trời sáng lúc nào không hay. Ô! Sao đêm lại ngắn thế này? Người ta thường nói: “Thức đêm mới biết đêm dài,” tôi đêm nào cũng thức đến sáng, mà sao thấy đêm ngắn quá.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s