ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – 2


Đứng giữa chợ trời (không phải chợ đời)

Đã đăng báo Người Việt ngày 11/9/2015

Kỳ 2

Tôi vừa đi về đến trước cửa nhà, lấy chìa khóa ra cúi xuống mở cửa. Không hiểu bọn “xe ôm” núp sẵn chung quanh mười mấy thằng từ lúc nào, đồng loạt xông ra. Toàn những gương mặt mốc “đuôi” quen lẫn không quen. Chúng tranh nhau thằng giật lấy chìa khóa, thằng túm tóc tôi, hai thằng túm lấy hai tay tôi, thằng thì kéo cửa lên đẩy tôi vào trong nhà. Túi đựng thức ăn tôi cầm trên tay rơi vãi đầy ra nhà. Tôi thét lên:

– Bọn chó chúng mày bữa nay muốn cướp cái gì của tao? Trong nhà này đâu còn thứ gì để cho chúng mày cướp. Buông tao ra, đồ súc sinh mọi rợ.

Bọn chúng im lặng không trả lời nhưng cứ túm chặt tôi đẩy vào giữa nhà. Lúc này ông Thượng Tá Trần Văn Cống – điều tra viên cơ quan an ninh điều tra cùng với ông Nguyễn Văn Riết – cảnh sát khu vực, cùng bước vào. Bọn “xe ôm” liền đóng kín cửa lại. Tôi nói lớn:

– Anh Cống đây rồi. Anh có họ tên, đơn vị, có giấy tờ thì tôi làm việc với anh. Còn bọn lưu manh đầu đường xó chợ không tên họ kia anh bảo chúng cút ra ngoài hết đi, tôi không có việc gì liên quan đến chúng nó.

Ông Trần Văn Cống không trả lời tôi mà ra hiệu bảo bọn “xe ôm” kéo tôi đến chiếc ghế không tựa giữa nhà. Lúc này có thêm hai nữ công an mặc sắc phục an ninh màu xanh dưa cải, nhưng đều không đeo bảng tên trên ngực áo, vi phạm điều lệnh ngành công an. Nhìn thấy đã nực cười, chính quyền gì mà đi thi hành công vụ không dám cho người ta biết mình tên gì, ở đâu, cái này phải kêu là “tà quyền” chớ không phải “chính quyền,” làm gì có “chính” mà dùng từ “chính quyền.” Có ba thằng thanh niên xúm lại nắm hai tay tôi, đè vào cổ tôi để giữ cho tôi phải ngồi yên trên ghế. Rồi ông Cống đứng đọc lệnh bắt tạm giam tôi 4 tháng “để điều tra về hành vi tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam.” Lại thêm một chuyện buồn cười nữa là quy định khi tuyên đọc các loại lệnh lọt như vậy phải yêu cầu người có tên trong lệnh đứng nghiêm nghe đọc, nhưng ở đây ông Cống không hề yêu cầu điều đó. Còn ba thằng kia có lẽ đã được chỉ đạo trước nên cứ vậy mà làm. Chắc bọn chỉ huy sợ nếu không giữ chặt tôi như vậy tôi sẽ nhào tới giật lấy tờ lệnh trong tay ông Cống hay tôi sẽ đánh cho ông Cống vỡ cả mõm chăng?

Trong khi ông Cống đọc lệnh bắt tạm giam, tôi nhìn quanh thấy có đến vài cái máy ảnh, camera đang chĩa vào tôi hoạt động. Một con cán bộ nữ không biết tên đang ngồi viết biên bản bắt. “A! Chúng mày muốn có hình ảnh tao run sợ trước chúng mày để đăng báo, lên ti vi à? Đừng hòng đạt được mục đích nhé các con chó kia.” Ông Cống vừa dứt lời, tôi liền quát lên: “Nhà nước Cộng Sản của các người là loại bẩn thỉu đê tiện, muốn bịt miệng tôi à? Tôi không phạm tội, thích bắt thì cứ bắt, xem các người bắt được bao lâu? Bắt thì dễ mà thả ra thì khó lắm đó. Các người không bao giờ đạt được mục đích đâu.” Tôi nhìn quanh thấy có hơn mười mấy thằng “xe ôm” lẫn sắc phục an ninh (không có bảng tên) tràn lên các tầng lầu ở nhà trên. Tôi quát to:

– Mấy thằng chó kia xuống ngay, chúng mày nhào lên đó ăn cướp hả? Không có mặt tao trên đó chúng mày định ném ma túy vào hả? Bọn khốn nạn đê tiện bẩn thỉu. Uổng công cha mẹ chúng mày sinh ra cái lũ chó mất dạy chúng mày.

Ông Cống đọc xong ra lệnh cho ba thằng kia:

– Buông chị ấy ra đi! Tôi đọc lại biên bản bắt cho chị nghe rồi ký hay là chị tự đọc?

– Không cần đọc, cũng không ký cái gì hết. Anh thấy mấy thằng đó tự tiện lên lầu không? Cơ quan an ninh điều tra mà làm việc như thế hả? Anh nên nhớ tôi không biết chúng nó là ai, nhưng anh là người phải chịu trách nhiệm về hành vi của chúng nó ở đây, anh liệu mà cư xử.

Ông Cống quay qua, ngước lên trên nói với thằng đang đứng ngay cầu thang:

– Kêu mấy đứa kia xuống đi, không được lên đó khi chú chưa bảo.

Thằng kia vội chạy lên kêu mấy thằng đã lên trên:

– Chú Cống kêu tụi mày xuống hết kìa.

Bọn chúng lại lục tục kéo xuống đứng vây xung quanh nhìn tôi. Nhìn cách chúng nó làm việc kiểu lưu manh như thế tôi biết bọn này không phải cán bộ cơ quan an ninh điều tra, nhưng trong trường hợp này, có lẽ được chỉ đạo trước nên chúng bắt buộc phải nghe theo lời ông Cống, chẳng qua là để ra cái điều “ta đây cũng biết tôn trọng pháp luật, làm đúng pháp luật” diễn tuồng cho tôi xem mà thôi. Ông Cống nói:

– Chị không ký thì thôi. Để cảnh sát khu vực và cán bộ phường 8 ký cũng được.

Sau khi đưa biên bản bắt cho hai người kia ký vào xong, ông Cống nói:

– Bây giờ tôi công bố lệnh khám xét cho chị nghe.

– Không cần đọc. Đưa tất cả lệnh cho tôi xem. Tôi đâu có mù chữ đâu mà phải đọc cho tôi nghe. – Tôi nói.

Ông ta bèn ngưng đọc, đưa tờ lệnh cho tôi và quay sang bảo con công an viết biên bản khám xét.

(còn tiếp)

Tạ Phong Tần

Advertisements

3 thoughts on “ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – 2

  1. Chuẩn rồi đấy. Tôi cũng bị lũ chó chết bẩn thỉu là quân của thằng chó chết tiểu nhân bỉ ổi bẩn thỉu xấu xa mạt hạng vô liêm xỉ phùng quang thanh đó lăng mạ hạ nhục đủ kiểu rồi nọn chó bẩn thỉu đấy còn ra vẻ bụt bắt tôi phải hàm ơn. Bọn csvn là một lũ chó chết bẩn thỉu

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s